Thứ tư, 17/01/2018 06:43 | GMT+7

Truyện cười ngụ ngôn với tiếng cười thâm thúy

Truyện cười ngụ ngôn không chỉ đem lại cho chúng ta tiếng cười, mà còn cho ta cả những bài học quý giá về cuộc sống. Hãy cùng đọc những mẩu chuyện dưới đây và cùng suy ngẫm nhé!

  1. Cáo và Chim Ưng

Trong khu rừng nọ, có Chim ưng và Cáo quyết định sống với nhau như bạn bè và ở gần nhau cho tình bạn thêm bền chặt nhờ tình láng giềng. Chim ưng xây tổ trên ngọn cây cao còn Cáo đào hang đẻ con ngay trong những bụi cây dưới đất. Hai con vật sống rất hóa thuận với nhau cho đến một hôm, cáo đi kiếm mồi, nhờ chim trông chừng đàn con giúp. Chim ưng trở mặt đợi cáo đi xa bèn bay sà xuống bụi cây vồ lấy các con cáo con và cùng với các con chim ưng con của mình ăn thịt chúng.
Cáo về nhà, biết được điều chim đã làm với các con của mình. Tuy rất đau đớn nhưng cáo lại không thể làm gì kẻ phản bội. Đau vì các con của mình đã chết, đau vì không trả được thù, vì các con thú rừng không tài nào bắt được chim ưng. Nó chỉ còn biết đứng từ xa mà cất tiếng nguyền rủa kẻ vong tình bội nghĩa kia. Kẻ sức yếu, thế cô thì có thể làm được gì hơn?

Nhưng rồi cũng đến lúc chim ưng phải trả giá cho tình bạn bị nó chà đạp. Người dân trong làng đem dê ra đồng thiêu để hiến tế. Chim ưng bay đến con vật bị thiêu và tha đi bộ lòng còn đang bốc khói. Khi nó chỉ vừa mới tha về đến tổ, một cơn gió mạnh ập đến, những dây bện tổ khô quắt vì cái nắng hè bốc lửa cháy sáng rực. Những con chim ưng con chưa biết bay bị cháy xém rơi xuống đất. Cáo thấy thế thì chạy ra ăn thịt chúng ngay trước mắt chim ưng.
Truyện cười thâm thúy này cho thấy kẻ phản bạn dù có thoát được sự trả thù của người nào đó nhưng cũng không tránh khỏi được sự trừng phạt của Thượng đế.

  1. Nhà sư tham ăn

sư

nhà sư tham ăn

Ngày xưa, ở vương quốc nọ, có một ngôi chùa rất lớn và đẹp, trụ trì ngôi chùa này là một ông sư còn trẻ nhưng lại nổi tiếng tham lam và ích kỷ.
Không biết ông ta vào ngôi chùa này bằng cách nào vì ông ta một chút đức hạnh cũng chẳng có. Trong sân chùa này có một cây táo ngọt rất sai quả, quả nào quả nấy to bằng nửa nắm tay người lớn. Đến mùa quả chín nhà sư không cho phép ai lại gần cây táo vì ông ta chỉ nghĩ đến bản thân mình mà thôi. Ngay cả những sư khác và các chú tiểu trong chùa cũng không được đụng tới.
Trong vùng có hai người nông dân nghe tiếng ông sư này tham lam liền tìm cách lừa ông ta một vố để dạy cho ông một bài học. Một trong số hai người liền tìm đến chùa tìm gặp vị sư tham lam nọ và hỏi xin ít táo. Nhà sư nói:

– Không được, những trái táo này chỉ dành cho ta thôi. Không ai được phép hái chúng.
Người nông dân nài nỉ mãi nhưng nhà sư nhất quyết không cho. Cuối cùng, anh nông dân ra vẻ buồn bã nói:
– Ông chưa hiểu ý tôi rồi. Tôi đến đây là để mời ông chiều nay đến nhà tôi để ăn thịt hươu. Tôi xin ít quả táo để nướng chung với thịt hươu.
– Thế sao anh không nói ngay từ đầu? – Nhà sư thốt lên, mắt nhìn xung quanh xem có ai thấy không rồi tiếp – Anh cứ hái đi, cần bao nhiêu thì cứ hái. Trông vẻ mặt nhà sư lúc này rạng rỡ hẳn lên, không còn cau có như lúc đầu nữa.
Thấy đã trúng kế, anh nông dân mỉm cười đắc ý. Thế rồi nhà sư dẫn anh nông dân ra chỗ cây táo và cùng anh ta hái một túi đầy. Vừa hái táo nhà sư vừa hỏi về bữa thịt hươu sắp tới với vẻ mặt của một người sắp được đánh chén. Còn anh nông dân thì luôn miệng ca ngợi món thịt hươu nướng của mình.
Sau khi hái đầy túi táo, người nông dân ra về và hẹn buổi tối gặp lại.
Anh ta về được một lúc thì người nông dân kia vào xin táo và cũng bị nhà sư từ chối như anh nông dân lúc nãy. Nhà sư nghĩ: “Ta dại gì mà cho hắn, cho tên kia thì còn được mời đến ăn thịt hươu chứ cho tên này thì ta chắc sẽ mất không, chẳng được lợi lộc gì”. Nghĩ vậy nhà sư lắc đầu nguầy nguậy nhất định không cho.
anh nông dân tiếp lời:

– Tôi muốn mời ông một bữa thịt gà thật ngon vì ông đã vất vả trông nom cho ngôi chùa. Đừng ngại, bữa này chỉ có tôi với ông thôi.

Nghe xong nhà sư mừng lắm, định bụng hôm nay sẽ được chén một bữa no nê thịt hươu và thịt gà. Nhưng ông nào có biết ông đã sa vào bẫy của hai người kia. Thấy nhà sư im lặng, người kia hỏi:
– Ông thấy thế nào? Hay ông chê thịt gà nhà tôi?
Nhà sư vội vã đáp:
– Không phải, không phải, tôi rất vui lòng nhận lời mời của ông. À mà nhà ông ở đâu?
Anh nông dân đáp:
– Ở ngay cuối xóm này thôi.
Trong đầu nhà sư đã hình dung một con gà béo tròn đặt lên đĩa còn đang bốc khói nghi ngút. Và tất nhiên anh nông dân được nhà sư “mời” ra sân và cho hái quả thoải mái trên cây táo đã nổi tiếng là “ bất khả xâm phạm” của mình. Sau khi đã hái đầy một bịch táo, anh nông dân chào nhà sư ra về dưới con mắt ngạc nhiên của các chú tiểu. Từ trước tới nay họ chưa bao giờ thấy trụ trì của mình cho ai nhiều táo như vậy.
Chiều đến hai anh nông dân cùng đến ngôi chùa nọ để mời nhà sư đi ăn tiệc. Họ gặp nhà sư và như đã bàn tính trước, một trong hai anh nông dân nói:
– Bây giờ sư ông đến nhà tôi trước, nhà tôi ở gần ngay đây thôi.
Người thứ hai phản đối:
– Không được! Đến nhà tôi trước vì cả nhà đang đợi.
Hai người cố tình tranh cãi nhau xem nhà sư phải về nhà ai ăn trước. Đến một ngã ba, mỗi người tóm một tay của nhà sư mà kéo về phía mình. Vừa kéo họ vừa chửi bới nhau cho đến lúc nhà sư không chịu nổi nữa phải thốt lên:
– Buông tôi ra! Tôi chẳng đến nhà ai cả. Đến lúc này hai người mới buông tha nhà sư ra. Bây giờ nhà sư đã quá mệt, phải nghe tiếng chửi rủa suốt buổi của hai người nông dân mà lại chẳng có miếng thịt nào bỏ vào mồm cả.
Nhà sư chẳng nói chẳng rằng, hậm hực đi về phía ngôi chùa. Đợi cho nhà sư đi rồi, hai người nông dân nhìn nhau cười đắc ý. Về phần nhà sư, ông không những chẳng ăn được miếng thịt nào mà còn mất rất nhiều táo. Đúng là tham thì thâm!

  1. Chỉ có một người

Untitled

ảnh minh họa

Ở một ngôi làng nọ, một đám cưới được tổ chức rất linh đình. Người đến dự đám cưới khá đông. Ông hàng xóm gọi anh nô đến và bảo:
– Này, mày đi xem xem có bao nhiêu người đến dự đám cưới bên ấy. Anh nô sang xem, anh để giữa cửa một khúc gỗ và ngồi lên bờ tường đợi khách khứa ra khỏi nhà. Ai ăn cỗ xong đi ra cũng vấp phải khúc gỗ, văng lên chửi và lại tiếp tục đi. Chỉ có một bà lão vấp phải khúc gỗ, liền đứng lại đẩy khúc gỗ sang bên.
Anh trở về kể lại với người chủ:
– Chỉ có mỗi một người mà lại là bà lão.
– Tại sao vậy?
– Bởi vì tôi để khúc gỗ trước sân nhà, tất cả đều vấp phải, nhưng cũng chẳng ai buồn dẹp đi. Y hệt lũ vậy. Nhưng một bà lão đã dẹp khúc gỗ sang bên để người khác khỏi vấp ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy. Một mình bà lão là người.

Administrator Nhung

Từ khóa :

Bài viết khác